VẾT RẠN DA – TIA NẮNG HẠNH PHÚC

Ai đó đã từng nói rằng “ Muốn biết chàng trai nào đó có yêu mình thật lòng hay không hãy phô hết những khuyết điểm ra cho anh ấy biết ”. Có lẽ đúng như vậy thật. Trong cuộc đời người phụ nữ của mình tôi cảm thấy thật may mắn khi gặp anh. Anh chính là tia nắng sáng soi cho cuộc đời thêm thêm tươi sáng. Cảm ơn vì đã đến bên đời tôi.

Nỗi ám ảnh rạn da chỉ vì người yêu cũ…

vet-ran-da

Tôi khi ấy – 25 tuổi – nhân viên văn phòng tại Thành phố Hồ Chí Minh. Cũng như bao cô gái khác ở độ tuổi thanh xuân hằng ngày đi làm, cuối tuần tụ tập ăn chơi với bạn bè… Duy chỉ có một điều tôi không làm được như các cô gái khác ở độ tuổi này đó chính là tìm một mối quan hệ thật sự để nghĩ về chuyện tương lai sau này. Đi chơi với bạn bè ai ai cũng có người yêu đưa đón, mỗi mình tôi vẫn một mình trên con đường quen thuộc. Mỗi khi về quê cô trên chú dưới đều hỏi thăm về chuyện cưới xin nhiều đến nỗi tôi còn cả sợ về quê. Nhưng thực sự chuyện này tôi đối với tôi rất khó. Không phải tôi quá kém sắc không ai dòm ngó hay quá kén chọn mà do tôi bị ám ảnh bởi nỗi đau do chính mà người mà mình yêu suốt những năm tháng sinh viên đẹp đẽ nhất để lại.

Quãng thời gian sinh viên là quãng thời gian đẹp nhất để yêu thương nhung nhớ một ai đó vì nó vừa đủ trưởng thành để biết trân trọng và nghĩ về tương lai cho một mối quan hệ, vừa đủ ngây ngô để để làm những điều đáng yêu cùng nhau. ” Lúc ấy tôi là cô gái chưa cả đôi mươi mí mắt vẫn còn ươn ướt vì phải xa nhà, vô tình lại gặp phải cậu ấy – chàng trai có đôi mắt nâu rất thu hút “. Không biết là do duyên định sẵn hay sao mà tôi lại vô tình ngồi chung bàn với cậu ấy. Từ ấy hằng ngày chúng tôi cùng nhau học bài, cùng nhau ăn sáng, tình cảm nảy nở bắt đầu từ ấy. Chúng tôi đi chơi nhiều hơn, bên cạnh nhau nhiều hơn. Sau ba tháng chúng tôi chính thức yêu nhau. Trước khi yêu, chúng tôi đã giao kèo sẽ cùng nhau cố gắng để tương lai sẽ mãi bên cạnh nhau.

Đúng là tuổi trẻ có khác, mộng mơ đi đôi với thất vọng. Tôi thì nhìn chung cũng gọi là có chút xinh xắn nhưng nếu bảo xinh xuất sắc thì chắc là không phải, cậu ấy cũng nói cậu ấy “đổ” tôi là vì tôi có nét rất duyên. Nhưng yêu thì là yêu, chuyện bất đồng quan điểm là không thể tránh khỏi. Tôi có một khuyết điểm cơ thể rất xấu ấy chính là rạn da. Ngày trước khi tôi đang dậy thì thì mẹ tôi lại đang có em tôi, chính vì vậy chuyện cơm nước của tôi hằng ngày là do ngoại lo. Ngoại lại thương tôi nhất nhà nên ngoại chăm tôi cẩn thận lắm, ăn uống đầy đủ, đồ ăn vặt thì lúc nào cũng đầy tủ. Sau khi dậy thì tôi bước lên bàn cân và cây kim chỉ đến số 65 kg. Da dẻ tôi gần như bị rạn hết vì béo quá nhanh, từ bắp chân đến mông cho đến bụng và thậm chí là cả ngực. Đợt đấy tôi rất sốc nên ép cân bằng cách nhịn ăn chỉ uống nước rồi tập thể dục điên đảo cho đến khi cân nặng về lại 48 thì thôi. Chính vì chuyện tăng giảm cân quá nhanh như vậy khiến những chỗ rạn của tôi không những không hỏi mà còn trở nên nhăn nheo vô cùng xấu xí. Khi ấy mẹ tôi cũng đã cho tôi đi spa căng da rồi thì bôi rất nhiều thuốc nhưng chẳng hề ăn thua, đâu lại vẫn hoàn đấy. Thôi thì tôi quyết định “sống chung với lũ”.

Nhưng đời chẳng như mơ, cậu người yêu tôi lại thích tôi ăn mặc thoải mái, lúc nào cũng thích tôi mặc croptop với quần sooc để đi chơi vì cậu ấy bảo như vậy trông rất năng động, hợp với tôi. Nhưng những vết rạn da không hề cho phép tôi làm điều ấy. Câu chuyện quần quần áo áo làm chúng tôi rạn nứt dần. Cho đến một lần đi bơi cùng với bạn, tôi nhất thiết phải mặc áo hở bụng. Chuyện từ ấy mà ra, cậu ấy đã nhìn thấy những vết rạn da của tôi. Đặc biệt là ở bụng – nó nhăn nheo, xấu xí như người mẹ vừa mới sinh xong. Sau lần ấy, cậu ấy dần dần rời xa tôi, thậm chí còn nói xấu tôi với cả bạn bè cậu ấy rằng tôi bị bệnh gì đó nên trông da dẻ mới như vậy. Tôi đi học còn bị bạn bè lời ra lời vào chỉ trỏ. Khi đó tôi thật sự stress, tôi có gọi cậu ấy ra để nói rõ mọi chuyện nhưng cậu ấy thậm chí còn nói tôi bị bệnh nên không hề muốn gặp. Lúc ấy, tôi hoàn toàn suy sụp, một tình yêu màu hồng đã chấm dứt, bao nhiêu dự định, ước mơ cùng nhau thực hiện đã hết rồi. Tôi lại lao vào đi tìm những cách trị rạn da nhưng hình như mọi cách đều vô tác dụng đối với tôi. Sau kì học ấy, tôi xin chuyển lớp và tự ti không dám yêu đương thêm một ai nữa. Tôi sợ những ánh mắt nhìn vào tôi dù tôi chỉ bị rạn da, tôi sợ những lời chỉ trỏ, tôi sợ ai đó bước vào cuộc đời mình làm cho mình thương thật nhiều rồi chỉ vì những vết rạn vô tội mà lại chế giễu mình.

Mọi chuyện thay đổi từ khi gặp anh… những vết rạn cũng thay đổi theo…

Tôi cũng không biết rằng tôi sẽ như thế nào nếu không gặp anh – người đã thay đổi chính tôi. Chuyện bắt đầu khi tôi đi dự sinh nhật cô bạn cùng công ty, rất vô tình tôi gặp anh. Sau đó anh có xin số tôi qua cô bạn tôi, nhắn tin làm quen với tôi, tôi cũng vì phép lịch sự mà trả lời vài ba tin. Đi làm bạn tôi cứ trách sao lại lạnh nhạt như thế, tôi cũng chỉ cười trừ. Nhưng anh không vì tôi lạnh nhạt mà từ bỏ, hằng ngày anh vẫn nhắn tin đều đặn, thành ra tôi lại phải trả lời. Dần dà tôi cũng có chút cảm tình, chúng tôi có đi ăn cùng nhau mấy lần tôi nhận thấy anh là con người ấm áp và thật sự rất chân thành với tôi. Nhưng ám ảnh chuyện cũ tôi vẫn chưa quên được nên dù có cảm tình tôi vẫn e ngại.

ran-da-huong-quy-phi-bao-nhieu-tien

Rồi vào một ngày đẹp trời, hôm ấy anh gọi anh qua đón tôi đi ăn trưa, tôi nói không cần nhưng khi tan làm đã thấy anh đợi dưới sảnh. Vì ngại nên tôi đi ăn với anh, đến quán ăn anh đưa cho tôi một túi nhỏ dặn là về nhà mới đươc mở. Tôi từ chối lên xuống mà không được đành cầm về nhà mở ra xem thì thấy cái tên Hương Quý Phi, chính xác là Tinh chất trị rạn da Hương Quý Phi. Tôi đang định nhắn tin cho anh hỏi rằng anh định trêu ngươi tôi à hay chê tôi xấu thì nói thẳng ra thì thấy một mẩu giấy đi kèm trong cái túi rơi ra : “Anh đã nghe Hạnh nói qua về chuyện của em trước đây. Xin lỗi vì đã không gặp em sớm hơn để bù đắp cho em những tháng ngày ấy. Dù em có như thế nào em vẫn là cô gái đáng yêu nhất trong lòng anh. Nhưng anh muốn em không những đáng yêu mà còn phải thật tự tin em nhé. Mãi chờ em.”

Là tỏ tình qua Hương Quý Phi đấy các bạn ạ. Tôi thật sự xúc động vì một người chẳng hề thân quen mà lại quá đỗi quan tâm mình đến thế. Nhưng sau đấy tôi chẳng dám hồi âm với anh chỉ lẳng lặng dùng lọ thuốc mà anh tặng. Dù rằng tôi cũng chẳng hy vọng gì nhiều về nó vì tôi đã từng đi spa rất nhiều mà cuối cùng vẫn như thế mà. Anh thì vẫn quan tâm tôi đều đặn, tôi cũng đỡ bớt lạnh lùng hơn trước. Điều mà tôi thích nhất ở anh chính là anh tặng tôi rồi nhưng anh không hề hỏi xem tôi dùng ra sao rồi có lẽ vì anh nghĩ tôi sẽ ngại. Thực lòng thì bản thân tôi rất sợ khi bất kì ai nhắc đến rạn da.

Tôi vẫn bôi thuốc dù chẳng đều đặn lắm vì tôi không ưng cái mùi thuốc lắm, chỉ thích là thấm rất nhanh. Cho đến một ngày nhìn lọ thuốc còn tí ti, tôi mới nhìn lại vài chỗ rạn của mình thì thực sự bất ngờ khi khá nhiều vết ấy đã mờ đi phần nào. Đặc biệt là vùng bụng da thâm đen, bị nhăn nhúm do giảm cân cấp tốc đã dần căng lại. Hôm ấy tôi còn phải dụi mắt đến hai lần mới dám tin.

Thực sự bất ngờ. Tối hôm ấy là lần đầu sau rất nhiều năm tôi đã mặc váy trên đầu gối và nhắn tin rủ anh đi ăn tối trước. Đến chỗ ăn tôi mới lí nhí cảm ơn anh vì tôi đã bớt rạn và hỏi anh địa chỉ mua thuốc để tôi mua. Ánh mắt anh lúc ấy tôi không bao giờ quên được, nó sáng rực lên, đôi môi anh cười hoài không ngớt. Anh bảo để anh mua cho tôi, chỉ cần thấy tôi tự tin là anh vui rồi. Tôi nằng nặc đòi trả tiền mà anh chẳng nghe. Cho đến khi tôi bôi được nửa lọ thứ hai thì vết rạn đã gần như biến mất. Chỉ có chỗ ở bụng là do tôi trước đây béo nhất bụng nên nó vẫn còn nhìn khá rõ vết rạn nhưng thâm đen và nhăn nheo đã gần như biến mất. Những chỗ như bắp chân hay mông thực sự là đã mờ hẳn rồi. Tôi không tin nổi, có ngày tôi đã hết rạn. Chính thức hết rạn thật rồi. Tôi gọi ngay cho anh khoe chiến tích và rủ anh đi ăn mừng.

Hương Quý Phi còn theo tôi đến tận bây giờ…

Câu chuyện của tôi sau đó chắc mọi người đều đoán được kết thúc. Tôi lấy anh vì chắc sẽ chẳng bao giờ tôi tìm được người nào chân thành với tôi như anh. Chúng tôi đã có với nhau một bé gái và một bé trai. Trong khi sau thời gian mang thai mẹ nào cũng lo lắng về rạn da sau sinh nhưng tôi thì có Hương Quý Phi đó rồi, chắc mọi thứ sẽ ổn thôi. Và hơn tất cả là tôi có anh – người cùng tôi bước qua tất cả những khó khăn, vất vả của cuộc đời này. Rạn da đối với tôi chưa bao giờ xấu cả, tôi còn phải cảm ơn rạn da vì đã đưa tôi đến với Hương Quý Phi, đưa tôi đến với anh. Sau này khi con gái tôi lớn tôi nhất định sẽ để dành vài lọ tinh chất trị rạn da Hương Quý Phi này cho con gái tôi dùng, để nó không bao giờ phải tự ti hay xấu hổ như mẹ nó nữa!

Hãy Like, Share, Comment bài viết VẾT RẠN DA – TIA NẮNG HẠNH PHÚC để chia sẻ cho bạn bè, người thân nhé!

Bình luận

Tin cùng chuyên mục